Em sẽ không bao giờ hối tiếc vì năm tháng ấy đã yêu một người hơn chính bản thân…

Em không rõ thanh xuân của em là bỏ lỡ hay đánh mất. Mọi thứ em được mất hay được có em đều không thể tự tay nắm bắt được. Nó mơ hồ như những bóng nước ngoài mưa, chạm khẽ đã vỡ tan. Em không biết mình đã từng có được anh hay chưa, cũng không rõ mình đã mất anh từ bao giờ. Hay ngay từ đầu, em đã không có và cũng không mất. Lần nữa, cám ơn tuổi 16 dại dột khiến em rung động, tuổi 17 chạy theo miệt mài và tuổi 18 chôn vùi theo giấc mộng thanh xuân…

Em không rõ thanh xuân của em là bỏ lỡ hay đánh mất. Mọi thứ em được mất hay được có em đều không thể tự tay nắm bắt được. Nó mơ hồ như những bóng nước ngoài mưa, chạm khẽ đã vỡ tan. Em không biết mình đã từng có được anh hay chưa, cũng không rõ mình đã mất anh từ bao giờ. Hay ngay từ đầu, em đã không có và cũng không mất.

Cái ôm nhẹ nhàng đầy ngại ngùng của em và anh, không dám nán lại lâu vì mặt em đã đỏ bừng. Hay cái nắm tay vì em hay lải nhải bên tai anh “Hold my hand”. Hay là những lần ngồi kế anh em lại thầm nhẩm trong đầu câu “Stay with me” như một câu thần chú. Hay cả lời hứa rằng Lễ tốt nghiệp em sẽ hôn anh và anh sẽ phải hôn em…Hay vô vàn câu chuyện khác, câu chuyện mà em không thể nào kể hết…

Nhưng thật tốt, vì em cũng có thể lơ ngơ hiểu rằng anh đã từng tồn tại trong tuổi trẻ đầy mơ hồ của em. Sự tồn tại của anh trong tim em đến bây giờ tuy vẫn còn là dấu chấm hỏi nhưng lại là hạnh phúc mà em cố chấp níu giữ. Không biết từ bao giờ, em lại muốn níu kéo một thứ mông lung như vậy. Đến cả sự hiện diện của em trong tim anh, là có hay không, em cũng không biết, vậy mà vẫn cố chấp níu kéo, cố chấp đợi chờ.

Người ta bảo em ngu ngốc, em cũng ậm ờ cho qua chuyện. Ai mà không biết em ngốc chứ, bản thân em còn thấy mình quá ngu ngốc nữa cơ mà. Nhưng em chấp nhận được, ít ra sau này em già rồi, ngồi nhớ lại đoạn đường này, cũng không hối tiếc vì năm ấy đã yêu một người hơn yêu chính bản thân. Để có thể sau này, em không vì bất kì điều gì mà hối hận cả, yêu anh ấy à, là điều em khiến thanh xuân của em không bị chôn vùi trong sự nhạt nhẽo hay bị chính cái tuổi trẻ của bản thân vùi lấp.

Nói cho cùng, cám ơn anh. Cám ơn sự mơ hồ lúc đáp lúc không của anh khiến em như cuồng dại một thời để yêu anh. Đến giờ vẫn yêu, nhưng khác ở chỗ, nó chỉ còn là đống tro tàn sau khi cháy sáng rực rỡ. Những đốm lửa bay trên bầu trời đêm cho tình yêu thăng hoa cũng đã tan biến, tiếng “tí tách” của lửa và gỗ hoà quyện vào nhau tạo nên những thăng trầm, chỉ còn lại những tàn cuộc của tình yêu đó. Nó không mất đi, chỉ là không còn sức để rực sáng thêm lần nữa. Nhưng nó vẫn ở đó, vẫn còn hơi ấm, vẫn còn dư âm, vẫn còn yêu anh…

Em chẳng dám đặt tên cho thanh xuân của mình là anh. Em chỉ dám gọi tên cho thanh xuân của mình là tất cả những thứ gì thuộc về anh, thuộc về hai chúng ta, thuộc về mỗi mình em. Lần nữa, cám ơn tuổi 16 dại dột khiến em rung động, tuổi 17 chạy theo miệt mài và tuổi 18 chôn vùi theo giấc mộng thanh xuân…

Theo: GUU.vn